Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Trần Hữu Dũng » Truông gió (1992)
Đăng bởi Vodanhthi vào 02/08/2009 18:51, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Nguyễn Dũng vào 05/08/2009 13:54
Em – con hồng hạc lạc bầy
Trốn giữa đầm lầy hoang dã
Kêu rã rời
Cô đơn
Vọng tưởng ánh trăng tan loãng giấc mơ
Em – con hồng hạc không chỗ trú thân
Với niềm hoang mang vây bủa
Sợ vết thương lòng không tránh khỏi
Lạ lùng sao
Em – con hoàng hạc nơi rừng tràm
Sơ và mong
Tình yêu
Sự cứu chuộc hay niềm bi thảm tuyệt vọng?
Em bay hoài không tới cõi vĩnh hằng.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.