Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Trần Đình Nhân » Nhặt nắng cuối chiều (2025)
Phút rưỡi trong cũi thợ lò
Chúng tôi có mặt ở độ sâu âm ba trăm mét
Không thấy bụi mỏ Hà Lầm
Lò sâu gió mát lành
Xe song loan lướt như tàu điện trên mặt đất
Đến từng lò chợ
Người ta không cho chúng tôi vào nơi làm việc
Nhưng tôi hiểu phần nào lò chợ lầm than
Từ những gương mặt bám đầy bụi mỏ
Cái nhọc nhằn lẫn trong hơi thở
Chúng tôi cũng trang phục thợ lò
Đội mũ phòng hộ có đèn trên đầu
Đeo ắc quy, chân đi ủng
Và có mặt dưới âm ba trăm mét
Nhưng mặt chúng tôi không vệt than nào
Chưa một giọt mồ hôi đổ xuống
Nụ cười chúng tôi không phải thợ lò
Tôi lưu lại khoảnh khắc
Cùng một thợ lò chính hiệu
Nụ cười của anh rất khoẻ
Hàm răng trắng giữa gương mặt dính bụi than
Nụ cười của người chiến thắng
Vừa tan ca!
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.