Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Trần Đình Nhân
Mầu áo đỏ cô ca sĩ như lửa cháy
Giữa tầng than nắng táp mặt người
Tôi giật mình phút giây kì diệu ấy
Khi cô hoá thân làm câu thơ nắng nôi
Dù cô hát theo kịch bản của người
Nhưng cô đã hiện thân thành tất cả
Từ nắng xối đến ngọn gió mỏng tang như lá cỏ
Cô liêu – lang thang kiếp không nhà
Cô đã cháy hết mình vào nốt nhạc
Trước đạo diễn, trước cả nhà thơ
Tay nhạc sĩ lim dim mắt như mơ
Lão cũng muốn bùng lên cùng nắng dội
Nắng cứ khát như hồng hoang trỗi dậy
Mây cứ trôi vô định cả kiếp người
Cơn gió mỏng như hành hương quê mẹ
Chợt vu vơ mây nõn lưng trời
Tôi cứ đi như chưa hết kiếp người
Nắng cứ khát chưa bao giờ hết khát
Lam lũ đời người câu thơ thành nốt nhạc
Gió neo nghiêng nắng xối giữa chân ngày
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.