Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Trần Đình Nhân » Nhặt nắng cuối chiều (2025)
Đăng bởi hongha83 vào Hôm nay 17:36
Tôi đo trời bằng câu thơ lam lũ
Thuỷ triều dâng ngập trắng thiên hà
Mặt trăng thiên di như hành khất
Sa mạc bồng bềnh như mây nõn kiêu sa
Loài thuỷ tộc lên núi cao trú ngụ
Con người xuống nước để thở
Nước trong vại sành thành lửa đỏ
Thiên nga không bằng con cú
Thiên hà vặt vẵn mưu toan
Cuối đuôi mắt vạn vật có thành không
Sự kiêu hãnh của trái núi chả nghĩa gì
khi đã mất hơi thở của dòng sông
Cuộc tàn nào tạo hoá cũng về mo
Ai bàn trong với đục
Giã đám bao giờ cũng mưu tính riêng tư
Buôn vua, bán chúa có từ cổ đại
Thân – sơ, sang – hèn đo bằng tiền bạc
Đất trời hỗn độn giống trò tung xúc sắc
Kỳ diệu là nụ cười của em vẫn tuyệt
Hồn vía câu thơ có phập phồng trong mạch huyết
Nhờ cả vào đôi mắt đắm say của em
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.