Người về xanh biếc nhành dương
Long lanh cam lộ đoạn trường nguôi ngoai
Mấy mươi năm vẫn u hoài
Nụ cười tưởng đã quên ngoài vết thương
Người về tóc đã điểm sương
Xác trong cẩm thạch hồn dường quán âm
Lòng tôi vẫn ngún nhang trầm
Vẫn dâng lan huệ âm thầm hân hoan
Người về trưa sớm rỡ ràng
Như chưa hề có trễ tràng chia bôi
Vó đau lại ngóng núi đồi
Loanh quanh khờ khạo đứng ngồi như xưa
Người về bỗng thấy còn lưa
Nhiều hôm nắng đẹp nhiều trưa mộng hiền
Bỗng quên mưa gió triền miên
Những lần đã thoáng bên triền mộ hoang
Cám ơn dù đã trễ tràng
Một lần lại thấy nhẹ nhàng tử sinh
Tự mình biết với riêng mình
Hoá thân giây phút hiển linh vỡ oà.
blog Dâng hoa 31/7/2023
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.