Rồi đứa con côi cút của Trường Sơn
Một ngày thấy niềm yêu mềm tim đá
Về ngồi bên yểu điệu bóng dòng Hương
Sông núi thơm tình muôn đời sáng toả
Tưởng tượng hằng đêm hồng hoang trăng dịu
Sông gối đầu tay núi ngắm Thiên Hà
Thăm thẳm Huế đã từ đây dắt díu
Trầm mặc từ đây nhỏ bé Hương Trà
Sử lịch ầm vang chỉ là nổi nhớ
Thầm trong tiếng chuông eo óc canh gà
Gươm Nguyễn Huệ gót Ngọc Hân một thuở
Sao bằng lệ trong một tiếng hò ơ
Đăm đắm trông qua cổ thành bên nớ
Ngàn thông reo cười cợt gót cung nga
Vàng ngọc ấy giờ chuốt tô khác lạ
Đất đá này cũng mất địa đàng xa
Ngày anh cùng em cầm tay núi Ngự
Tưởng tình mình chẳng chi sánh cho vừa
Ngờ đâu thời gian chớp mắt bóng ngựa
Đã thành bụi rêu bên tháng ngày đưa.
Blog Dâng hoa 13/3/2023
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.