Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Trương Ngọc Lan » Du dương (1996)
Đăng bởi hongha83 vào 05/03/2010 19:10
vuốt bồng tóc lệch, lược ơi!
còn đâu má thắm
cho tươi nét cười
hôm qua
cây đã thu rồi
vàng lên sắc nắng
rơi lời
hoàng hôn
có con dế nhỏ kêu buồn
vào ra quanh quẩn
quên đường kiếm ăn
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.