Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Trương Ngọc Lan » Du dương (1996)
Đăng bởi hongha83 vào 07/04/2025 15:20
(Tưởng niệm cố thi sĩ Hồ Dzếnh)
khói lên cây tất cả
cay xè một làn mây
chiều vừa thu lặng lẽ
giăng cơn ngâu giữa ngày
đi xa rồi những gió
đất nặng ôm vào tay
kết vòng đau lá nhỏ
lưu nhớ dáng hao gầy
cho tôi theo trở lại
tận cuối tiếng ngàn sau
dâng ngàn xưa tiếng mẹ
thơm lên hương mùa cau
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.