Thơ thành viên » Tinh Quang » Trang thơ thành viên » Trữ Tình
Tôi yêu em như gió yêu thềm cũ
Không ồn ào, chỉ ghé mỗi chiều buông
Gió biết nhớ, nên gió hay dừng lại
Vuốt mái hiên đang mỏi vì cô đơn.
Tôi yêu em như trăng yêu mặt nước
Trăng cúi mình soi bóng chính nỗi đau
Mặt nước hiểu, nên khẽ rung dịu nhẹ
Sợ trăng buồn khi thấy mình lao xao.
Tôi yêu em như thời gian biết thở
Biết chậm nhanh theo nhịp bước em qua
Những ngày cũ cũng biết buồn, biết đợi
Khi em cười, kỷ niệm bỗng nở hoa.
Trái tim tôi - một kẻ hay im lặng
Học nói cười từ ánh mắt em thôi
Nó biết ghen khi em nhìn mây trắng
Và biết đau khi chẳng ở cạnh người.
Nếu phải ví, tôi chẳng dám ví nhiều
Sợ so sánh làm tình yêu nhỏ lại
Chỉ biết rằng, khi thế gian ngủ vội
Tình yêu tôi… vẫn thức để yêu em.
23/12/2025 - Ea M'nang, Cư M'gar, Đắk Lắk
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.