Ôi! Ôi, kinh hãi - ghê tởm quá!
Một thứ tinh hoa xúc phạm đời!
Ôi ghê tởm quá, ghê tởm quá,
Có cái hồn xưa chết đi rồi!
Ta đi rong ruổi khắp muôn nơi,
Đi tìm cái cốt thực của đời.
Ôi! Ôi si tình không có mắt,
Đã câu đi mất cái hồn người.
Cái hồn “Tôi” đâu phải chính mình!
Ta nguyện làm ma - hoá âm binh,
Để lang thang về năm tháng cũ
Hứa hẹn cùng trăng. Chết vì tình...
05/07/2024
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.