Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào

Một số bài cùng tác giả

Đăng ngày Hôm qua 22:57, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Thuận Hoài vào Hôm qua 22:59, số lượt xem: 19

​Vết Sẹo Lòng Con

​Ai ơi ghi nhớ ơn này
Ơn sâu nghĩa nặng, những ngày cưu mang.
Mẹ cho con ánh bình minh
Dắt con chập chững, gửi tình bao dung.

​Thế rồi giông gió muôn trùng
Mẹ đành buông bỏ, lạnh lùng bước đi.
Bỏ con nước mắt hoen mi
Khóc nghẹn từng chặng, hỏi vì cớ sao?

​Tháng năm nối tiếp theo sau
Trái tim dần cũng chai màu thời gian.
Chẳng còn khóc lóc thở than
Cứ lầm lũi sống, ngỡ tàn lửa yêu.

​Bỗng đâu một buổi chiều tà
Mẹ về nhen nhóm, thắp tà nắng qua.
Lòng con lại bớt lạnh lùng
Vui mừng rạng rỡ, ngỡ chung một nhà.

Lớn rồi con biết xót xa
Thương người áo bạc, bôn ba chợ đời.
Nỗi lo đè nặng bờ vai
Nhìn mẹ vất vả, đêm dài thở sâu.

​Nhưng rồi chẳng được bao lâu
Niềm vui hoá phận, uất sầu đầy vơi.
Hận này chẳng thốt nên lời
Nhận ra sự thật rụng rời tâm can.

​Tình mẹ chẳng phải chứa chan
Không hề thuần tuý, lại mang lọc lừa.
Dù con ngoan ngoãn sớm trưa
Đóng vai hiếu thảo vẫn thừa, mẹ ơi!

​Chẳng bao giờ mẹ mỉm cười
Hài lòng vì đứa con người thế gian.
Lời hứa mẹ thốt vội vàng
Rồi theo mây khói, vỡ tan mấy lần.

​Lòng tin cứ thế vơi dần
Mỗi lần mẹ hứa lại gần hoá xa
Giờ đây chỉ có xót xa
Oán hờn, trách móc, lệ nhoà đắng cay.

​Con không cam chịu kiếp này
Dù tường Phật pháp, nợ vay rõ ràng.
Biết là nghiệp chướng trái ngang
Nhưng lòng chấp nhận, muôn vàn khó thay!

​Hiểu rồi tâm vẫn lung lay
Vết thương chồng chất, tháng ngày trào dâng.
Khép lòng từ tạ người thân
Trái tim băng giá, chẳng cần đợi trông.

Thuận Hoài _ 26/06/2026