Tan Cuộc
Hết duyên, hết nợ, hết tình thân.
Bước chân người đi dẫm lên lòng tin vụn vỡ.
Mẹ lại bỏ rơi con, lần thứ mấy trong đời chẳng nhớ,
Để mặc con điên cuồng gào thét giữa tàn tro.
Hàng trăm cuộc gọi rơi vào khoảng không lạnh ngắt
Con cầu cứu người thân, con tìm đến bạn bè
Họ – những người dưng – buông lời an ủi xót xa
Còn người mợ ruột thịt, chỉ dửng dưng đứng ngó.
Đến hôm nay, tiếng chuông reo, đầu dây bên kia kết nối
Lời mẹ buông ra như ngàn mũi dao đâm:
Mợ mày kể rồi, mày như điên như dại,
Sao giờ đây cục súc, chẳng biết kính nhường?
Ha! Con mất dạy? Con không kiểm soát?
Chỉ vì một lần duy nhất con biết đớn đau?
Còn người anh trai báo cha, báo mẹ
Làm khổ gia đình hết lần này đến lần khác,
Mỗi lần nằm ăn vạ, lại được dỗ dành, được nuông chiều, được thương?
Mẹ luôn miệng nói hai từ công bằng
Nhưng mâm cơm cuộc đời, con toàn nhận phần ghẻ lạnh.
Con gào thét, con ép mẹ một lý do thích đáng
Mẹ đáp lại bằng sự chối bỏ, quay lưng.
Mẹ bảo con còn cha nuôi, lo gì vật chất?
Cứ yên tâm mà học, đời chẳng bạc đãi đâu!
Nhưng mẹ ơi, tiền bạc có vá lành được vết cắt?
Có sưởi ấm được tâm hồn đầy rẫy những hang sâu?
Con khóc lóc, con kể lể, con cầu xin một sự thấu hiểu
Mẹ buông lời xin lỗi nhẹ bẫng tựa lông hồng.
Nếu lời xin lỗi có thể xoá sạch mọi bão giông
Thì thế gian cần gì đạo đức, cần gì pháp luật?
Ra đường vô tình tổn thương người, xin lỗi là xong sao?
Đã vậy thì thôi, màn nhung hạ xuống
Vở kịch gia đình ấm êm, con xin phép từ vai.
Hôm nay mẹ từ con, bảo cứ coi như mẹ đã khuất
Vâng, con nghe lời, xem như mẹ đã khuất từ đây.
Dù là cái chết giả dối hay hư ảo
Con cũng tiễn mẹ đi để đứt đoạn tình đời
Mẹ ra đi để đỡ gánh nghiệp duyên
Duyên nợ mẹ con ta, coi như đến đây chấm dứt!
Từ nay về sau, giữa dòng đời tấp nập
Gặp lại nhau, ta cũng chỉ là người dưng.
Thuận Hoài _ 06/07/2026
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.