Này Mây ơi, cớ sao lại sầu não
Nụ cười nào chẳng còn nở trên môi?
Ánh mắt buồn, vương vấn vài giọt lệ
Cả đất trời chợt thật ảm đạm thay!
Hãy trút hết phiền muộn vào cơn mưa
Từng hạt rơi đưa nỗi niềm tan biến
Để lòng Mây bỗng chẳng còn trĩu nặng
Lại bồng bềnh, trôi về chốn bình yên
Hãy thả hết than thở vào cơn gió
Gió cuốn theo, mang bụi bặm đi xa
Để hồn Mây chẳng bỗng chốc bình lặng
Lại tinh khôi tựa thuở còn thơ ngây
Và cả khi giông bão chợt ập đến
Cùng mây đen, vùi mây trắng về đâu
Lạc mất lối, niềm tin cũng vụt mất
Còn lại gì ngoài cô đơn bủa vây?
Nhưng mây à, mây chẳng hề đơn độc!
Luôn có gió, âm thầm thổi nơi đây
Sẽ bên Mây, chỉ cần Mây mong muốn
Dẫu chỉ bằng vần thơ, nỗi nhớ thầm…
Mây có biết sau mưa trời lại sáng?
Vạn vật cùng vươn mình đón nắng mai
Và khi đó, gió cũng chỉ ngóng đợi
Một ánh mắt, một nụ cười… mà thôi!
10-2016
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.