Tình anh là cơn gió
Trót đem lòng yêu em
Nhưng vô hình, lặng lẽ
Chẳng nói nổi nên lời
Bao tâm tư dồn nén
Đành gửi vào muôn nơi...
Gió thổi nơi trời cao
Vén mây mù u tối
Mang ánh nắng về lại
Sưởi ấm lòng một ai
Gió thổi qua mặt đất
Rung động hồn cỏ cây
Hoà nhịp cùng cánh bướm
Ngẩn ngơ thoáng em cười
Gió thổi ngoài bể lớn
Làm con sóng ngoài khơi
Vẫn ngày đêm dạt dào
Tựa tình anh mê mải
Xuân Quỳnh xưa từng hỏi:
“Gió bắt đầu từ đâu?“
Liệu em có băn khoăn
Như lời ca muôn thưở?
Nếu chăng em muốn biết
Gió đến từ tình yêu
Đối với anh yêu thương
Chẳng ai ngoài em đó!
Em khiến gió này thổi
Em khiến sóng dạt dào
Làm cây cỏ rung động
Trải nắng xoá lạnh đông
Và khi không có em
Gió vu vơ vô định
Để bão tố hoành hành
Để chìm trong câm lặng
Ngàn năm nay vẫn vậy
Vạn vật cứ chuyển xoay
Ảm đạm lẫn đẹp tươi
Vì tình luôn rực cháy
Gió vẫn ngày đêm thổi
Nói hộ nỗi lòng anh
Có bao giờ em hiểu
Dẫu chỉ phút giây gần...
Hay hồn em còn bận
Hướng về chốn xa xăm?
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.