Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bình yên là lúc bên anh
Ước ao sao cứ mỏng manh vô hình
Lẽ nào trong cõi ba sinh
Đời luôn tiếc nuối chút tình hai ta?
Tưởng như gần hoá lại xa
Lẽ nào gặp gỡ chỉ là ước ao?

2.5.2015 TH

 

Trang trong tổng số 50 trang (496 bình luận)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [25] [26] [27] [28] [29] [30] [31] ... ›Trang sau »Trang cuối

Ảnh đại diện

Cùng nắm tay nhau…

Tin tức bao lần vẫn đón đưa
Cùng nhau ôn lại chuyện ngày xưa
Sẻ chia thống thiết bao niềm khổ
Bù đắp đầy vơi chẳng sợ thừa

Quá khứ nặng nề hãy cứ trôi
Để cho người ấy chút thanh thơi
Những là lìa đoạn khi sa sẩy
Vẫn níu thân sơ một nụ cười

Xa cách nhau rồi còn luyến thương
Mộng hồn đeo đẳng những canh trường
Cho dù rã cánh lòng tê tái
Bàng bạc nỗi niềm tựa phủ sương

Lúc vui phơi phới hồn dài rộng
Thoả chí tang bồng theo gió lộng
Cứ ngỡ là quên ánh diệu tà
Gặp buồn rũ rượi không lay động.

Những đêm quạnh vắng lòng hoang hoải
Cực bĩ bao lần ai đã trải
Hờ hững làm sao những nỗi niềm
Rượu sầu một chén như bùa ngải…

Biết người thao thức những ngày qua
Nhắn nhủ cùng người ở chốn xa
Trăn trở nơi này ta cũng vậy
Đừng vì bi luỵ để buông sa

Hãy vững lòng tin chí tráng cường
Chim bằng tung cánh vượt trùng dương
Lời than tiếng oán sầu quên hết
Cùng nắm tay nhau hết chặng đường.

28.9.2015 TH

Cho tôi một chút ngẩn ngơ
Loay hoay một chút dại khờ để say

                      Thi Hoàng
Chưa có đánh giá nào
Trả lời
Ảnh đại diện

Tình Mộng Thênh Thang

Trải giấc mộng hồn dưới bóng trăng
Tình thơ, ý sống, nỗi niềm dâng
Dẫu bao sóng gợn vờn theo nước
Điệp khúc tơ vương mãi lộng tầng!

Tay chèo lẳng lặng, cứ dần trôi
Nhàn nhẹ, đong đưa dưới bóng trời
Lòng gửi xa xôi về bát ngát
Con thuyền êm ả, lướt ngàn khơi

Gió lặn, lơi dần, vọng nhớ thương
Tình ai, sắc đượm dưới canh trường
Khi như da diết trao ngàn thắm
Lúc quyện âu sầu, giọt nhỏ sương

Có lúc thăng cao, hồn trải rộng
Tình yêu chấp cánh duỗi bay xa
Vượt qua biển lộng ngàn chao động
Trầm ngắm hoàng hôn phủ nắng tà!

Rồi cũng có khi thấy mỏi mê
Đường về nẻo sống nặng lê thê
Đôi chân khấp khểnh đường xa quá
Nhưng ảnh hồn thương mãi đậm thề…

Một bầu tâm sự luyến hồn ta
Quá nhớ trăng thương, nhớ mặn mà
Vàng đá, sắc son lời nguyện ước
Linh hồn tình ái nhịp ngân nga

Dưới ánh thênh thang, lóng lánh vàng
Vần thơ, ý đượm kết hồn trăng
Dẫu cho nắng hạ chiều thanh vắng
Lướt sóng, thuyền duyên vẫn nhịp nhàng!

Chưa có đánh giá nào
Trả lời
Ảnh đại diện

Quê Hương Yêu Dấu

Chân nhẹ bước giữa khung trời nhạt nắng
Trải tâm hồn lẳng lặng ngắm Quê Hương
Ôi yêu thương! Vấn vương, lòng rộn rã
Mà từ lâu bươn bả để xa đường!

Nhớ năm nào, chiều sương, trời lạnh vắng
Nơi bến đò văng vẳng tiếng hò dao
Khơi tâm sự, dạt dào bao tình tứ
Giữa trời mờ, nhấp nhố mấy vì sao

Hồn đất Mẹ, ngọt ngào lan nhè nhẹ
Khoả nỗi niềm quạnh quẽ vọng trăng xưa
Bầu êm ả, hương đưa về ngan ngát
Ấm cõi lòng khúc nhạc nhịp ngân vừa

Yêu dấu quá! Tình quê, vầng ánh mộng
Thế mà đời mãi động bước chân nhanh
Để tha phương, tâm tình thao thức hiện
Nhớ hồn thiêng, sầu quyện nhỏ trăng thanh!

Chưa có đánh giá nào
Trả lời
Ảnh đại diện

Tương Phùng

Trời dịu mát, thanh thao bầu nhạt nắng
Gió nhẹ lay hoa thắm toả bay hương
Rượu tương phùng, cảm vương lời rôm rả
Cạn mừng ai nay đã đến bên đường

Khu vườn nhỏ hôm nào hiu quạnh vắng
Thú đong đưa, nhảy nhánh động cành dao
Trên mây mờ dạt dào trôi mộng tứ
Để ai niềm tư lự thoáng sầu xao!

Những đêm sương, thả hồn trôi nhè nhẹ
Về phương trời thơ trẻ của ngày xưa
Nơi lồng lộng ngàn đưa hương đượm ngát
Nhớ xuân trăng vằng vặc ánh vàng khuya

Bao thâm tình, nỗi niềm đan gối mộng
Trải thời gian dòng động nước trôi nhanh
Duyên thuyền thơ, long lanh tình ánh hiện
Nghe ấm lòng gió quyện bóng trăng thanh!

Chưa có đánh giá nào
Trả lời
Ảnh đại diện

Tình Thắm

Khung nầy tiềm ẩn bóng hồn trăng
Trầm thắm nhẹ nhàng toả ánh dâng
Êm ả, long lanh cùng sóng nước
Thênh thang, lồng lộng trải mây tầng!

Nồng nàn ngày tháng cứ dần trôi
Kết gió, đan mây phủ bóng trời
Theo cánh phong sương về cõi ngát
Rồi ra biển cả gợn ngàn khơi

Cho nhau ấm áp tấm chăn thương
Đấp ủ cho ai bớt giá trường
Trọn gửi nơi đây thơ mộng thắm
Tơ lòng kết chặt, quyện mây sương

Cánh hồn tình ái dang đôi rộng
Vun vút trời cao, tận cõi xa
Đưa cả trăng sao về gói đọng
Ửng vầng đẩy đuổi chuỗi u tà!

Dẫu biết cuộc đời lắm mỏi mê
Hanh hao giăng phủ dãy lê thê
Cho niềm thổn thức trào dâng quá
Nhưng nghĩa tình trăng đậm giữ thề

Thời gian trôi tới, cuốn theo ta
Cả tấc lòng son vẫn mặn mà
Thuở gió cùng trăng lời nguyện ước
Nhịp lòng thắm thiết mãi ngân nga

Đêm nay trầm mặc dưới mơ vàng
Trăn trở tâm hồn vọng nhớ trăng
Bến mộng, con thuyền còn tít vắng
Tay chèo từng chập nhẹ đưa nhàng!

Chưa có đánh giá nào
Trả lời
Ảnh đại diện

Chẳng Còn Chi

Hôm nào gần gũi ấm lòng nhau
Chỉ thoáng vắng xa, dạ phải nao
Tình thắm đong đầy như vạn kỷ
Thuyền xa, biển nhớ, nỗi ai ngào!

Rồi chiều hôm ấy, chợt không gian
Vần vũ mây sang kéo vượt ngàn
Trút đổ cơn sầu, trôi sắc đượm
Chạnh lòng, tan tác, thức bâng khuâng

Cánh gió phải đi, bỏ lại hồn
Trôi về nẻo lạ, nhỏ sầu cơn
Vọng mây, nhớ mộng, làm sao ngộ?
Cho kẻ cô đơn hết nghẹn đời

Khắc khoải trói ai chuỗi tháng ngày
Đau buồn vời vợi, ngắm mênh mông
Nhớ đò, tưởng bến, người san sẻ
Để những hoàng hôn rớt lệ lòng!

Canh dài thao thức nhớ về em
Biết chốn xa kia nàng quạnh quẽ
Cửa sổ linh hồn rười rượi nhớ
Khiến tàn, nhoà nhạt ánh sao khuê?

Từ tim xé rách lấn vào sâu
Rên rỉ đau hoài, máu chảy lâu
Không thể thế nầy! Tan vỡ mộng
Thuyền quay lại bến, kéo xuân đầu…

Đâu ngờ hoa héo, nhạc đàn chùng
Khiến cánh ngàn phương xót mộng lung
Ngỡ buổi nắng tà, trăng chạnh nghĩ
Nào hay thảm đạm lại theo mình!

Chưa có đánh giá nào
Trả lời
Ảnh đại diện

Tê Tái

Ngọn lửa trong tim bừng dậy cháy
Bốc lên nghi ngút, khói hơi bay
Tình yêu một mảnh, giờ đây héo
Còn nữa mà chi, vọng nhớ này!

Nào hay trăng nhạt, ngàn sương lạnh
Băng đã kết chùm, ngộp giá đông
Và gió thu chiều thêm lộng tác
Biến thành chuỗi rét dưới phong giông

Để đêm đóng cứng giọt buồn sương
Một cõi lặng tờ rỉ rả vương
Kéo vạn cung sầu rên khắc khoải
Cho bầu thêm quạnh, khóc sầu thương

Ái tình lặng lẽ theo con nước
Một sớm trôi xa tận chốn ngàn
Như khúc tiêu ma rờn rợn thổi
U hồn ai oán lệ hờn than!

Khắc cánh hồn tình ngàn vạn dấu
Cho thân đã chết lại thêm đau
Để từ không lững, sầu rơi xuống
Nát rụm mảnh hồn, vỡ xuyến xao…

Hiu hiu gió thổi dưới trưa hè
Từng xác ve sầu rụng rã bay
Cành lá đong đưa thêm nhịp phụ
Khiến vườn lặng lẽ lại thêm say

Cho ai tê tái một mơ hồn
Tỉnh giấc ảo dài, nhận rõ hơn
Điệp khúc tơ lòng từ vạn thuở
Chỉ như cơn thoảng lướt qua vờn!

Chưa có đánh giá nào
Trả lời
Ảnh đại diện

Thao Thức Dưới Thu

Cuối hạ qua rồi lại đến thu
Đem từ vạn kỷ chốn âm u
Về đây kết tụ, đưa hồn trở
Vọng nhớ thâm tình nỗi lắc lư

Mảnh lòng trăng chết chợt reo buồn
Khiến thức thao hoài, giọt nhỏ luôn
Rồi thẳm trôi xa về diệu vợi
Tìm hồn xưa cũ để trao thương

Lặng lẽ bốn bề phơi điểm vắng
Gió bay lảy lá rụng chơi vơi
Làm bầu mờ nhạt thêm mang nhớ
Và lá đong đưa nhắc nhẹ lời

Thu đến trả về những chuyện quên
Bao ngày trôi biển, nổi lênh đênh
Hải âu nhìn thấy còn chê nhẽo
Nay giũ bọt bèo, rộ sáng lên…

Loanh quanh lại nhớ nữa thu ơi!
Tình ái năm nào quá hỡi ôi!
Trăng thuở ngày xưa sao thắm đượm
Trăng giờ lờ lững cánh bèo trôi!

Chưa có đánh giá nào
Trả lời
Ảnh đại diện

Lời Của Không Gian

Mi cứ vui đi! Mặc kệ ai
Dẫu cho bên cạnh cảnh heo may
Mở thùng, hát lớn, rùm trời đất
Bởi cõi san hà của tụi bây!

Cho cả không gian sầu lặng tiếng
Đón đưa tiếng rú giữa rừng khuya
Khiến bao gần gũi đều tơi tả
Trước đám âm binh lũ lượt về

Giúp con cháu đở phải lo thêm
Bệnh hoạn ông bà sớm được yên
Thân xác tạ tàn, mi đẩy lẹ
Bằng âm thanh rộn xé bầu đêm

Để kẻ về khuya, làm dậy sớm
Rã rời, mệt mỏi, xụ từng cơn
Mau tìm cảnh giới, miền an lạc
Thoát kiếp cần lao lắm tủi hờn

Mi cứ rùm đi! Bởi có mi
Đời nầy hạnh phúc, chẳng suy vi
Có ai thể sánh cùng mi được
Chúa tể một vùng vạn lối đi

Rồi đây sử sách sẽ ghi tên
Một thuở anh tài dậy tiếng rên
Công lớn giúp người lân cận được
Tiêu hồn, lạc phách, bực từng cơn

Mi được đại công, ép tiếng đời
Cái nhìn ghẻ lạnh lủ đười ươi
Dại khờ, kém cỏi, đầy hoang dã
Xé nát không gian, chẳng kể người!

Chưa có đánh giá nào
Trả lời
Ảnh đại diện

Chiều Vọng

Chiều về thoáng nhẹ vầng loang nắng
Một phía bên vườn thoảng chút hương
Vài đứa mục đồng cười rộn rã
Lùa trâu lững thững bước trên đường

Lẳng lặng cung mờ trôi nhạt vắng
Có con ếch nhảy động cành dao
Khiến người thao thức lay hồn tứ
Dõi mắt trông trời, dạ xuyến xao!

Để tâm trổi nhịp êm đềm nhẹ
Rồi ngắm mây tàn, vọng bến xưa
Dẫu lặn nhưng tình trăng vẫn ngát
Buồn cho nhẫn ái lại không vừa

Những buổi chiều tà nhung nhớ mộng
Nhỏ lòng vương vấn một thời nhanh
Dòng sông, thuyền cũ chiều nay hiện
Đưa mảnh xưa hồn vọng ánh thanh!

Chưa có đánh giá nào
Trả lời

Trang trong tổng số 50 trang (496 bình luận)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [25] [26] [27] [28] [29] [30] [31] ... ›Trang sau »Trang cuối