Trăng mải miết trải vàng trên biển cả
Càng về đêm ngọn gió cứ nỉ non
Xa xa quá cuối đường mây phía trước
Thấp lè tè đôi chấm sáng hải đăng
Thức trong đêm tôi rùng mình đơn độc
Biển ồn ào, tôi cứ lặng im
Từng bước chân trong tiếng sóng sâu chìm
Ôi biển cả trước người tôi bé bỏng.
Hồn tôi vượt trùng dương gió lộng
Trong diệu huyền tôi gọi: "Nàng ơi!"
Tiếng tôi tan vào bao la biển lớn
Lòng tôi càng sâu lắng nặng nề hơn
Nàng ở đâu trong những phút giây này
Trăng cứ chảy cứ buồn thiu mỗi bước
Biển không khóc mà mênh mông đầy nước
Mặt biển gầy, thương đau...
Nàng ơi, sao nàng xa lạ thế
Bây giờ đây trăng cứ nghiêng xa
Đưa mắt rọi vào lòng thăm thẳm
Của vô cùng đáy nước bao la...
Tôi đứng. Trời ơi! Trăng cứ hiền hoà
Biển cứ ồn ào, mây cứ trôi vội vã
Sóng cứ vào bờ triền miên tất tả
Nỗi nhớ tràn tôi cứ gọi nàng ơi
Khuya đã về, trăng sáng quá chơi vơi...
Hè 1988
Nguồn: Thiên Sơn, Trích tập thơ Ngọn lửa đầu tiên, NXB Thanh Niên, 1999
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.