Tôi chưa kịp nói một lời với cỏ
Thì em đã rời đi bỏ lại dấu chân buồn
Cỏ xanh mãi suốt màu xanh ký ức
Bao dịu mềm ứa lại với ngàn hương
Cỏ và tôi lặng im mỗi lần em nói
Lời yêu thương em trao trong bối rối
Lời chia xa em trao trong bão nổi
Ta đâu ngờ duyên phận vỡ làm đôi
Thuở ấy trăng bình yên sáng cùng với cỏ
Vầng huyền thoại lung linh sáng giữa tim mình
Vòng tay em thiết tha từng ấm lạnh
Khi mất rồi cỏ bỗng làm thinh
Em giữ lại của đời tôi mùa nước lũ
Bao dịu êm lạ lùng xa vắng đó
Ngày trở lại chỉ còn tôi và cỏ
Cỏ và tôi nhớ lại những năm trường
Tôi đắng lặng chẳng nói gì với cỏ
Ngày em đi và tan vỡ yên lành
Từ buổi đó không có lời giã biệt
Dẫu trong hồn cỏ vẫn nguyên xanh
19-4-1992
Nguồn: Thiên Sơn, Trích tập thơ Ngọn lửa đầu tiên, NXB Thanh Niên, 1999
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.