Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Thanh Thảo » Dấu chân qua trảng cỏ (1980)
Đăng bởi tôn tiền tử vào 14/01/2025 14:35
Xa nhà đã mấy năm
Thèm bát cơm mùa gặt
Khói bay ngang tầm mắt
Mùi xôi sao lạ lùng.
Mẹ ở đâu, chiều nay
Nhặt lá về đun bếp
Phải mẹ thổi cơm nếp
Mà thơm suốt đường con.
Ôi mùi vị quê hương
Con quên làm sao được
Mẹ già và đất nước
Chia đều nỗi nhớ thương.
Cây nhỏ rừng Trường Sơn
Hiểu lòng nên thơm mãi...
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi tôn tiền tử ngày 14/01/2025 14:39
Bài thơ Gặp lá cơm nếp của nhà thơ Thanh Thảo, trong sách giáo khoa Ngữ văn 7, tập 1, bộ sách Kết nối tri thức với cuộc sống đã để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng bạn đọc. Câu từ nhẹ nhàng, gần gũi, lắng sâu trong lòng người.
Tôi biết nhà thơ Thanh Thảo qua thơ với rất nhiều tác phẩm hay, đặc biệt là những tác phẩm được đưa vào giảng dạy trong chương trình phổ thông. Trong số những tác phẩm đó, tôi khá ấn tượng với bài thơ Gặp lá cơm nếp được trích trong sách giáo khoa Ngữ văn 7, tập 1, bộ sách Kết nối tri thức với cuộc sống. Bài thơ này, tác giả đã gửi gắm nhiều cảm xúc về quê hương, đất nước, đặc biệt là những tình cảm sâu sắc mà nhà thơ dành cho người mẹ của mình.
Quê hương đối với Thanh Thảo rất thiêng liêng. Ông trân quý từng kỷ niệm ngọt ngào nơi mình được sinh ra. Những hương vị của quê hương đã gắn liền với tuổi thơ của tác giả, mà có lẽ suốt đời không thể nào quên được:
Xa nhà đã mấy nămVì hoàn cảnh đất nước còn chiến tranh nên tác giả đã lên đường, tạm rời xa quê hương để phục vụ cho Tổ quốc. Khoảng thời gian xa nhà mà tác giả nói đến là “đã mấy năm”, một khoảng thời gian không xác định cụ thể nhưng ta vẫn hiểu là rất lâu rồi ông vẫn chưa được về thăm nhà. Và nỗi nhớ nhà, nhớ quê dường như luôn thường trực, đau đáu trong lòng. Để rồi trên con đường hành quân, nhà thơ gặp được lá cây cơm nếp với mùi vị thơm lừng. Hương thơm ấy đã gợi lại trong lòng ông với nỗi nhớ quê, nhất là mùi thơm của cơm nếp xôi của mùa gặt mới. Hình ảnh “Khói bay ngang tầm mắt” có thể là khói bếp của những người dân nơi nhà thơ hành quân qua, hình ảnh mang nhiều kỷ niệm. Ta cảm nhận được dường như cái khói bếp ấy làm cho nhà thơ rưng rưng khoé mắt bởi những sự hoài niệm về cố hương.
Thèm bát cơm mùa gặt
Khói bay ngang tầm mắt
Mùi xôi sao lạ lùng.
Bình luận nhanh 6
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.