Thời gian ám ảnh đời người
Cơn đau quặn thắt nỗi lòng mẹ cha
Đứa con đã lớn trưởng thành
Mất đi cha mẹ lại thành dại non
Ngẩng lên hỏi trời cao ngàn lần
Liệu còn bên nhau bao lâu?
Từng ngày lặng lẽ trôi qua
Trôi qua..
Vẫn chẳng có được một câu trả lời
Như chính khát khao được sống
Như chính những con bướm
Cố thoát kén bay ra
Người đây cố gắng trải qua bệnh tình
Ngày đó cứ tưởng còn xa
Vậy mà giờ đây
Chỉ còn vương lại
Bộn tình, lắm thương
Nghẹn ngào từng phút đau thương
Nơi họng nghẹn ứ
Đớn đau từng phút chia ly
Tiễn biệt
Đôi tay mềm mại chẳng còn
Chỉ còn nhìn thấy chai sạn nhăn nheo
Làn da trắng hồng cũng không
Chỉ nhìn thấy từng hàng nếp nhăn
Nụ cười như ánh ban mai
Giờ đây chẳng thể
Nhìn thấy nữa rồi
Thương sao cho một kiếp người
Đi rồi để lại
Chẳng còn thứ chi
Thử hỏi
Con người sống được mấy xuân?
Thì sao mà biết được câu trả lời
Chỉ biết rằng
Đến một ngày xuân sẽ hết
Nhắm mắt đi vào giấc ngủ sâu
Đi về nơi xa xôi
Sẽ chẳng thấy điểm dừng
Cũng chẳng biết đi về nơi đâu
Chỉ mong người đến,
Nơi có vầng trăng tỏ
Nơi có dải ngân hà
Nơi có nắng, có sao, có tiếng hát ca
Nơi chẳng còn đau thương
Chỉ có hạnh phúc
Và bình yên
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.