Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày Hôm nay 08:05, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Thúy Lưu Ca vào Hôm nay 08:06, số lượt xem: 27

Người bỏ áo sơ-mi lại và đi,
Nắng rọi xuống lọn tóc nhuộm đất.
Người cúi xuống hôn lấy Engadin.

Dù chiêm bao có việc gì báo trước,
Em vẫn ngồi nhìn bàn tay và thấy
Người bỏ áo sơ-mi lại và đi.

Trong căn nhà không mấy gì là nhỏ,
Bà mẹ đắp giấy lên đống lửa, vì
Người cúi xuống hôn lấy Engadin.

Nhiều ký ức không ai nắm lấy được,
Kể cả cành cây ven dốc cũng không.
Người bỏ áo sơ-mi lại và đi.

Engadin hãy giữ người ở đó,
Ai yêu người sẽ tự biết tới thăm –
Người cúi xuống hôn lấy Engadin.

Tương lai, em đạp xe xuống sườn dốc –
Đây là thân phận của người như ta.
Người bỏ áo sơ-mi lại và đi.
Người cúi xuống hôn lấy Engadin.

Tháng 8 năm 2026
St. Moritz, Thuỵ Sĩ