Bình minh tới sớm, làm căn cước
Ngồi bên đống giấy, có giấy tôi
Muốn về đọc sách Hedayat
Phòng khách có mèo ngóng món ăn
Trước tôi: ông già bảy mươi tuổi
Kế ổng: người mẹ ôm đứa con
Ngoài kia, và còn ngoài kia nữa
Đều chờ căn cước để còn về
Tôi dựa vách tường ngó trời mây
Rồi trời mây lặng tôi ngó trăng
Ngó trời, ngó trăng được trăm năm
Để chờ lấy được căn cước thôi
Trước tôi: xác già, giòi bám lên
Kế nó: bà mẹ ôm xác nhỏ
Xung quanh không còn tiếng người nữa
Ngoài hai tiếng khóc – người mẹ với tôi
Mặt trời! Mặt trời đi đâu sớm?
Giữa trưa đang nắng, giờ lại mưa
Căn cước tôi! Căn cước tôi đâu rồi?
Cả trăm năm qua tôi chờ vậy thôi
Hết sức khóc rồi, đành dựa tường ngủ
Trong cơn mưa này, đành ngủ thôi
Nhưng rồi có ai đập đầu dậy
Tôi ngước lên thì thấy ông Công An
“Xin lỗi nha! Lúc ăn trưa làm lẫn lộn giấy
Mất năm mươi năm xếp, làm lại từ đầu
Bây giờ tui sắp sửa đi ngồi nhậu
Trăm năm sau hãy quay lại chờ tiếp!”
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.