Bình minh sẽ không đón chào ta
Khi ta trốn trong góc hẻm nhỏ
Bình minh chẳng nhìn xuống chân ta
Để thấy chục ngày vui dính đỏ
Ta không màn thương đau từ nó
Ta không mừng tiếng cười nó đưa
Ta vác trên lưng tình yêu dành cho nó
Để rồi nó kéo ta theo hơi sương
(Được viết phía sau một quán ăn rẻ tiền, NYC)
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.