Nằm kế con sông đá
Là căn nhà nhỏ nhắn
Vị vua của nơi này
Đã mất hai cái răng
Ông mời tôi ngồi lại
Chờ đợi ăn tôm luộc
Giữa bức tường cũ kỹ
Bức hình hai cha con
Ông nhớ đứa con trai
Chạy theo dòng sông đá
Nhớ ngày con sinh ra
Như được bắt đầy tôm
“Giờ con ông đâu rồi?”
– ước gì tôi không hỏi:
Một ngày con bước đi
Đứng trên bờ đá nổi
Nắm chặt cây súng săn
Chiều về cha được thấy
Người con ôm đáy sông
Khuôn mặt y như đúc
Biến thành tảng thịt lạ –
Cái má như cái mũi
Cái mũi thay cái miệng
Ông im lặng hồi lâu
Rồi vớt chiếc lồng trôi
Bỗng dưng ông đập méo
Chiếc lồng ông từng yêu
Tôi ngó vào và thấy
Hai con tôm chết tanh
Ông quyền rủa mặt trời
Đã để tôm ông chết
Ông quyền rủa nước mắt
Đã tuôn cho khách coi
Tôi tha thứ cho ông
Tha thứ con tôm chết
Nhưng ông vẫn xin lỗi
Vì không có gì ăn
Đôi mắt vàng vẫn sưng
Khi tôi ra tới cửa
Chưa kịp ra khỏi sân
Đã nghe thấy tiếng nổ
Cửa trước đã bị khoá
Tôi chạy tới bờ sông:
Người cha đã theo con
Nắm chặt cây súng săn
Cha con ôm đáy sông
Khuôn mặt y như đúc –
Cái mũi như cái má
Cái miệng thay cái mũi
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.