Em ơi, em ơi!
Em đã đi đâu?
Bơ vơ, bơ vơ
giữa con đường trống?
Ngày mai, ngày mai
họ thấy em
Tan nát, gãy vỡ
như bê-tông
Họ khóc và họ cười
Họ sờ soạng và rền vang
Họ ước thân em sẽ sống lại
Em ơi, em ơi!
Dòng đục ở đâu?
Đã thấm vào mi
hay chìm xuống đất?
Chừng nào, chừng nào
chúng ngó xuống
Quay cuồng, lơ lửng
dưới đèn xanh?
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.