Những cơn gió chiều cuộn thân hình,
Nuột nà, dịu dàng tuột làn da.
Tay thõng trên vai vẻ trầm tĩnh,
Gác cái chân thật, tỏ lòng mình.
Ngồi ngắm chân tình, gác bàn tính,
Tính xem người tình đang ở đâu.
Người tình bâng quơ chẳng còn nhớ,
Những ngày miệt mài còn bên nhau.
Cánh quạt cứ xoay, đèn chẳng lay,
Lời vàng trao tai, người chẳng hay.
Nồi điện sôi rồi, tự nó ngắt,
Xa đủ lâu rồi sẽ quên ngay.
Người cứ vẫn hoài lại cuồng quay,
Chìm vào chồng giấy ùn đầy mãi.
Cũng nghiện cám dỗ chỉ nhất thời,
Và rồi đã lỡ quên một ai?
Còn nhớ đến tôi, nhớ đến tôi?
Cái tôi nó ở trong bóng tối.
Cái hồn được nuôi bằng sự sống,
Hay xác vô hồn tồn tại thôi?
Đã từ lâu rồi một mình tôi,
Mình tôi cứ ngồi chờ đợi mãi.
Người có đến nơi tôi ở đấy?
Ở trong sâu thẳm lồng ngực này.
Bài thơ được viết vào ngày 31 tháng 7 sau khi người viết kết thúc một kỳ học đầy biến động của mình
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.