Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 15/10/2025 14:44, số lượt xem: 185

“Nếu hạt lúa gieo vào lòng đất mà không chết đi, nó vẫn trơ trọi một mình; nhưng nếu chết đi, nó sinh nhiều bông hạt.” (Ga 12,24)

Gió buốt lạnh…Đông đến rồi đó nhỉ
Nghe con tim lời thủ thỉ gọi ai
Chưa kịp chào Thu…mãn khai hương sắc
Vạn vật đã gieo cánh lá cuối cùng.

Bởi bốn mùa vần chuyển một trung trinh
Lá chạm đời mình… nhận tình đất ấm
Cuộc viễn du bao thấm đẫm nguồn cơn
Khi thân hoá bụi…là hồn lá tỏ.

Li ti bụi ấy…từng mang lục tố
Từng dưỡng sức xanh…từng rộ sắc vàng
Tổ hợp ấy từng kết thành buồng phổi
Trao loài người sinh khí nối con tim.

Lá rơi xuống…cuộc về tìm Mẹ Đất
Chẳng có gì chẳng phải thật Tình Yêu
Nếu không chết đi trên triều Tín thác
Thì hoàng hôn kia chẳng khác vô tri!

Amherst MA lập Đông 2025.