“Ví như CHÚA chẳng xây nhà, thợ nề vất vả cũng là uổng công. Thành kia mà CHÚA không phòng giữ, uổng công người trấn thủ canh đêm.” (TV 127)
Đêm trở lạnh
Ngày ấm nắng
Lá gió tự tình…
Âm vang mênh mang báo hiệu Thu về
Nàng…người thợ may vỗ về tấm vải
Nàng…cô sơn nữ gặt hái sắc màu
Vệ đường hai hàng nối nhau bất tận
Cuộc đón đưa cùng trảy hội Lá Vàng.
Ngày phong sắc
Mây giăng mắc
Rừng tỏ mình…
Nắng dìu dịu mơn man cánh áo lụa
Chàng đứng đợi trọn năm tựa cửa rừng
Chàng xăng xái loan tin mừng vụ gặt
Nhân loại vào mùa khoan nhặt lúa hương
Lệ diệu thương len lén vương khoé mắt.
Chiều giáp mặt
Gió hắt hiu
Mãi tần ngần…
Em ngày xưa với em của ngày nay
Luôn bật lên mắt Nắng…thanh trong lắm
Cha ban bốn mùa…anh đắm gió Thu
Tiết trời bàng bạc sắc ru nguồn cội
Rừng biến đổi…hai chúng mình hiệp khối.
Tiếng súng nổ
Chiếc lá rơi
Hai chiều nghịch…
Viên đạn bay vút…người vào tưởng nhớ
Mắt Thu nức nở hơi thở bùng lên
Cái đau sau cái chết…câu hỏi triền miên
Cánh rừng thầm thì lời kinh liên lỉ
Mỗi con người một dấu chỉ ngày giờ.
Một đời lá
Một đời người
Cho hữu ích…
Thiên Thu ân thưởng, có đâu bi kịch
Dưới cội vàng còn phải tích cóp chi
Cuộc phân định phải làm gì…sự sống
Nguyện Thánh Thần Thiên Chúa sáng soi
Sự hiệp nhất từ bất phân khác biệt.
Massachusetts, 16/9/2025
tưởng nhớ đến Charlie Kirk (RIP)
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.