Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày Hôm qua 14:33, số lượt xem: 42

“Phàm nhân chỉ như cỏ,
nở hoa như bông hoa đồng nội;
một cơn gió thoảng qua là nó không còn…”
— Tv 103,15–16

Luôn vui đùa với nắng trời
Luôn an nhiên bên cánh gió
Cây cỏ đó…không biết tội
Chẳng khi nào…phải biết lỗi!

Bốn mùa vần đổi cỏ cây muôn lối
Một mùa xanh, một mùa xuân trảy hội
Một mùa vàng, một giấc đông ngủ vội
Có biết đời mình…đâu là nguồn cội!

Cây cỏ chẳng biết…
Loài người có biết?
Phẩm giá “Làm Người “… ngôi vị độc tôn
Biết trân quý mà hiểu lẽ sinh tồn
Chẳng tự mình mà linh hồn thanh sạch.

Sao đồng nội… gió cất lời yêu thương?
Sao con người… Quyền Tự Do…danh dự?
Tự do lãnh nhận, tự do trao đi
Loài người khác loài cỏ…ở nghĩ suy!

Amherst MA 06/4/2026.