“Khi con ngắm vầng trời tay Ngài sáng tạo,
muôn trăng sao Ngài đã an bài, thì con là chi, mà Chúa nhớ đến, phàm nhân là gì, mà Chúa phải bận tâm?” (Tv 8,4–5)
Bếp lửa sắp tàn…
Than hồng mấy cụm…le lói trời Đông
Người nhìn phương xa triền sương dõi mắt
Cánh rừng thâm u sớm hắt giọt đêm
Vào đón giấc nồng bên thềm vũ trụ
Từ nơi bầu không trầm mặc ngước lên
Thuỷ sương…giăng mắc
Con Mắt Chúa…vời vợi trên vạn vật
Thinh không xám…bờ mây ngưng chồng chất
Mấy cánh chim côi hợp nhất gió trời
Khuất tầm xa…dõi neo nơi tổ ấm
Có về kịp chăng…thân ngấm lạnh rồi.
Tinh tú…chớp tắt
Diệu vợi bức không gian đời…trôi chậm
Một Người trong muôn muôn người…thấm đẫm
Trên khung vóc…thời gian ngấm vị yêu
Hương lan toả trong sương triều động cảm
Loang chín tầng hang động chạm huyền vi.
Một hơi thở…rất dài
Ta khoan thai bước nhẹ…tưởng một mình
Con thuyền thơ…Ngài độc ẩm minh nhiên
Khí lưu cuốn đi từng chấm…Ý thiên
Giải đăng kết…chuỗi ngân hà huyền mặc
Ồ nơi đây…con được nếm giọt yêu!
Chiều muộn Gadley MA, thứ Năm 13/11/2025
Tặng Ngu Lão Nhân, Đồng Xanh Thơ Sài Gòn.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.