Thơ thành viên » Thái Anh » Trang thơ thành viên » Diù sóng chân mây
Một đoá hải đường trăng mới lên
một làn mi ngọc nép bên rèm
đẹp đêm nay hay đẹp từ thiên cổ
ta say?
ừ, đâu chỉ say men
Người con gái bên hiên
ngân lên sợi tơ mềm
buồn như Huyền Trân thuở trước
trên đường sang xứ Chiêm
Ta ngồi dưới trăng
bời bời tráng khúc
sóng dợn chân mây hề
ly khách
hồn vạn thuở mang mang:
“Giai nhân tự cổ như danh tướng
bất hứa nhân gian kiến bạch đầu” (*)
Trăng đầy cốc
rượu nghiêng bầu
mắt ướt
không đưa mà dằng dặc
mai bốn phương trời chẳng thấy nhau…
* Thơ cổ, tạm dịch: “Từ xưa người đẹp như danh tướng, chẳng hẹn nhân gian đến bạc đầu”…
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.