Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Đăng ngày 15/01/2026 11:49, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi T. Hoài Anh vào 15/01/2026 11:51, số lượt xem: 118

Trăng ơi, lại đến lúc ta phiền mi rồi.
Phiền mi rót nắng hong lệ ta,
Chui lọt trong óc rọi cho sáng,
Rằng ta đây, thoát đường nào mới ra?

Nằm đây, ta kể mi nghe,
Ta tâm sự, mi chỉ việc lắng,
Ta hỏi mi mấy trăm năm nay
Ai tri kỉ cùng mi giờ đã mất?
Ta sống trần gian, tục thế tục,
Mi ngự cao thiên, thanh hoàn thanh,
Ta lại nhớ tri âm của thời trước,
Mấy năm qua nhưng máu vẫn rủ rỉ lòng.

Ta nhớ hắn - một thứ tình đã cũ,
Tự hỏi, có chăng, hắn nhớ ta, một tình yêu chửa gặp.
Mi, mi ở cung ấy thấu đại ngàn,
Mi gửi lời ta tới mênh mang,
Và nói cho ta một tiết rằng
Rằng như hắn nhớ, hãy để khóm nhài nở về đêm.

25/7/2025