Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

25.00
Đăng ngày 06/05/2025 07:52, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi tôn tiền tử vào 18/05/2025 22:32, số lượt xem: 317

Ở nơi bìa rừng
quanh năm hoa nở như lời thì thầm của đất
những cánh hoa mỏng manh, quen thuộc như hơi thở của rừng rậm
nhưng chẳng ai gọi đúng tên,
chúng sống như chưa từng được biết đến.

Người đến bìa rừng
tay cầm rựa, mắt dò từng nhành củi khô
hoa bị ngắt, vùi trong gùi nặng
Họ dõi mắt vào khu rừng thăm thẳm,
nơi tầng tầng lớp lớp cây như những ký ức xếp chồng,
và thầm nghĩ: “Trong kia… hẳn có điều gì đó rất bí ẩn.”
nhưng rồi họ quay lưng.

Bìa rừng - ranh giới mong manh giữa điều ta đã biết
và những điều vẫn còn nằm trong im lặng, chưa hiểu hết.
Giữa nhịp sống vội vã ngoài kia - thảo nguyên rực rỡ
là một khoảng lặng đòi hỏi trái tim biết lắng nghe.

Rất nhiều người đã đến
rồi vội vã rời đi
như chạm vào một cánh cửa mà không mở
họ hái hoa
nhưng không nhận ra hương thơm đang phảng phất
họ đốn củi
nhưng không nghe tiếng thì thầm của lá non.

Bìa rừng vẫn lặng lẽ đợi chờ
như một câu hỏi lớn, chưa ai dám ngẫm nghĩ đến cùng
mỗi cánh hoa rụng xuống là một điều bị lãng quên
mỗi bước chân quay về là một cơ hội vụt mất.

Chẳng ai dám bước sâu hơn vào rừng
vượt qua lớp sương mỏng
vượt qua nỗi hoài nghi, cô đơn và sợ hãi
để lắng nghe tiếng nói của rừng
nơi vạn vật ẩn mình
trong lớp lá côn trùng thì thầm điều khuất lấp.

Bìa rừng vẫn ở đó
trầm tĩnh
kiên nhẫn như sự thật
chờ người
không chỉ đến mà dám ở lại
để thấu hiểu những điều chưa được hé lộ.