Quê hương em, tha thiết niềm trung du
Sông Cầu chảy vào thơ vào câu hát
Thành phố Thái Nguyên nồng nàn, tha thiết
Núi Cốc, sông Công, đằm thắm một chuyện tình
Xanh thẳm xanh, Hồ Núi Cốc lung linh
Soi năm tháng, những đồi chè xanh mãi
Ai đã uống dẫu một lần chè thái
Chẳng thể nào quên vị chát đầu môi
Thêm mơ hồ, một chút ngọt xa xôi
Ngọt như thể nụ hôn đầu đắm đuối
Ai đã đến quê hương em vời vợi
Giấu làm sao được những phút xao lòng
Đêm câu hò ai thả xuống bên sông
Nghe tiếng hát sông Cầu, lòng ấm lại
Chiều buông xuống hẹn hò bao trái gái
Xích gần nhau, che sương gió mái đầu
Mãi mãi bên nhau, hạnh phúc bền lâu
Xây tổ ấm, những ngôi nhà cao mới
Gang thép Thái Nguyên cùng ta đi tới
Xây dựng quê hương, đất nước đẹp giàu
Tôi về đây, tạm biệt nhé sông Cầu
Tạm biệt nhé Thái Nguyên bao cô gái
Xinh tươi quá, nao lòng tôi ngoảnh lại
Lặng nhìn theo tha thiết, chẳng muốn rời
Hẹn ngày về thăm lại, Thái Nguyên ơi!
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.