Tôi lớn lên trong nắng lửa gió Lào
Gió đánh thức những trưa hè nóng bỏng
Đồi cỏ cháy, ruộng đồng, vườn khô cạn
Chiếc quạt nan thức suốt những đêm dài

Gió thổi vào trang sách nhỏ trên tay
Làm khô cả cơn mưa trong thơ em viết
Gió làm bỏng những bàn chân trên cát
Hàng cây xanh chết khát giữa trưa hè

Tuổi thơ tôi bao lần ước mưa về
Thương đồi cỏ, đồi sim khô khát nước
Chỉ có cánh diều vẫn vô tư bay lượn
Tiếng sáo kêu lơ lửng giữa mây trời

Gió Lào qua con sông tuổi thơ tôi
Làm cháy rát những lưng trần tắm mát
Thổi căng những cánh buồm nâu xuôi ngược
Đưa ta về bến đợi tuổi thơ tôi

Gió Lào ơi, gió Lào thổi suốt đời
Thổi nóng cả dòng sông quê xanh mát
Thổi nóng cả bát chè xanh, chè chát
Chín cả bánh khô, mẹ chưa kịp mang vào

Gió thổi nung những giọt nắng trên cao
Làm phiêu bạt những màu mây bốc lửa
Làm khô khốc những lời ai đã hứa
Những con đường dưới nắng lửa trơ trơ

Gió len vào trong cả những giấc mơ
Gần gũi lắm mà không nhìn thấy được
Gió làm nóng cả những điều mơ ước
Mà hình hài nào có nắm được đâu

Gió hôm nay cũng giống buổi ban đầu
Cũng từ dãy Trường Sơn về với biển
Vẫn oi bức vẫn khát thèm hơi nước
Để lại mùa xơ xác gió Lào ơi

Tôi xa quê cũng đã khá lâu rồi
Mà chẳng thể quên, chẳng thể nào quên nổi
Những mùa hạ khi ve kêu gió thổi
Lại nhớ rưng rưng, thương cát trắng, gió Lào...