“Hồng trần như áng phù vân
Khách qua lữ điếm tựa gần mà xa
Chạnh lòng bóng nguyệt soi hoa
Trăm năm thoắt chốc, cũng là hư không.
Gió đưa mảnh mộng bềnh bồng
Trà nguội từ sớm, hương lòng còn cay
Người đi sương phủ chân mây
Ngoảnh đầu chẳng thấy, buồn thay kiếp người.
Sông trôi cuốn cả nụ cười
Mây tàn khói lặng, một đời viễn du.”
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.