Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào

Một số bài cùng tác giả

Đăng ngày Hôm nay 00:58, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Tú Khôi vào Hôm nay 01:00, số lượt xem: 28

“Trông trời trông đất trông người trông ta.
Dựng một cái nhà mở ra năm cửa”
(Dựng nhà - Nguyễn Thuý Quỳnh)

Trông cửa tiếng đời xa xa
ba hoa tiếng mõ gọt ra miệng đời
tiếng người ắt hẳn tiếng tâm
tiếng ta ta thấu
- trông sao
tiếng ác
miệng đời vang xa

Trông cửa mắt đời quanh ta
bén qua bén lại bén tan cuộc đời
mắt đời đối diện mắt Người
mắt Người chẳng rõ con ngươi
thấu sao cho hết đời người xăm xa
mặc đời chỉ nhìn ngoài da
giữ quan ta sáng vạn lộ ta đi

Trông cửa chạm với phong ba
bàn tay cha sạn, lệ mẹ rưng rưng
chớ buông một kiếp thân sinh
dẫu đời băng giá, mê man lòng người
kệ đời rầu rĩ phong ba
giữ thân vững chãi
phủi tan bụi mờ

Trông cửa hương đời thoảng qua
mùi danh mùi lợi mê man khó rời
mưa xa che phủ hương người
sen lài lẫn lộn chân giả bất phân
bỏ qua mùi đời bất chân
tu tâm ta toả:
“hữu xạ nhiên hương”

Trông cửa vị đời mà cay
ngọt bùi thì ít đắng say thì nhiều
ngọt ngào muôn vẻ mỹ miều
mà trong sâu thẳm dối gian vạn phần
chua cay đạm bạc nuôi thân
để tâm ta lớn vững chân giữa đời
kệ thôi chua chát gọi mời
giữ nguyên sơ vị nhủ mình không tan