Tấm son giấu kín lòng non trắng
E ấp vương lòng ơn cố nhân
Da hồng căng bóng vươn trong nắng
Tựa gió khẽ đưa ngóng sắc xuân.
Nhủ sương chớ cắp hương đi mất
Day dứt tâm ta vạn đêm đông
Bách kiếp ôm trọn ngàn đất đá
Cớ sao nặng tình mảnh lòng xa?
Côi cút một đời mùi tôm cá
An phận thủ thường đọng ao nhà.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.