Đăng bởi Tung Cuong vào 03/10/2021 15:23
Теряюсь я, теряюсь я:
В безбрежности причуд твоих,
В ночном лесу кудрей твоих,
В снегах чела и щёк твоих -
Теряюсь я, теряюсь я!
Теряюсь я, теряюсь я:
И в молниях очей твоих,
И в сумраке бровей твоих,
И в терниях ресниц твоих -
Теряюсь я, теряюсь я!
Из снега выйду - на пути
И лес и море; не пройти.
Как сердце мне твоё найти?
Теряюсь я, теряюсь я!..
Trang trong tổng số 1 trang (2 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Tung Cuong ngày 03/10/2021 15:23
Anh bị lạc đường, anh đang bối rối:
Giữa vô vàn điều kì thú của em,
Mái tóc quăn của em hệt đêm rừng tối,
Vầng trán và má em như tuyết trắng trong
Anh bị lạc đường, anh đang bối rối!
Anh bị lạc đường, anh đang bối rối:
Trong ánh chớp, mắt em sáng long lanh,
Hai đường lông mày hiện lên đen thẫm,
Hàng mi rợp bóng say đắm nhìn anh,
Anh bị lạc đường, anh đang bối rối!
Rời miền tuyết, anh bước ra đường to,
Thấy rừng và biển, lo sao qua nổi,
Có cách nào anh thấy trái tim em?
Anh bị lạc đường, anh đang bối rối!..
Gửi bởi Tung Cuong ngày 25/10/2025 12:09
Chủ đề
Bài thơ diễn tả sự mê đắm và lạc lối của con người trong tình yêu, trong vẻ đẹp quyến rũ và bí ẩn của người phụ nữ.
Cụm điệp khúc «Теряюсь я» (“Tôi lạc mất chính mình”) là tiếng kêu trung tâm — vừa say mê, vừa tuyệt vọng.
⸻
🟩 Nội dung
• Người nói trữ tình như bị cuốn trôi trong thế giới của người mình yêu:
– “в безбрежности причуд твоих” (trong vô biên những nét kỳ ảo của nàng),
– “в ночном лесу кудрей твоих” (trong khu rừng đêm mái tóc nàng),
– “в снегах чела и щёк твоих” (trong tuyết trắng của trán và má nàng).
→ Ba hình ảnh: vô biên – rừng đêm – tuyết trắng gợi cảm giác vừa say đắm vừa lạc lối, vừa dục cảm vừa thanh khiết.
• Khổ thứ hai tiếp nối: người yêu được ví như một vũ trụ đầy ánh chớp và bóng tối, nơi cái nhìn và hàng mi cũng khiến người nói lạc lối:
“в молниях очей”, “в сумраке бровей”, “в терниях ресниц” – (trong tia chớp mắt em, trong bóng mày em, trong gai mi em).
→ Vẻ đẹp ấy vừa chói sáng vừa nguy hiểm, quyến rũ đến mất phương hướng.
• Khổ cuối: người nói cố thoát ra (“Из снега выйду”) nhưng trước mặt vẫn là rừng và biển, biểu tượng cho vô hạn và không thể vượt qua.
Câu hỏi cuối “Как сердце мне твоё найти?” (“Làm sao tôi tìm được trái tim em?”) cho thấy:
→ Dù say mê, chàng vẫn không chạm tới được bản chất, tâm hồn thật của người yêu.
→ Tình yêu ở đây là mê cung không có lối ra.
⸻
🟩 Hình tượng nghệ thuật
• Người phụ nữ hiện lên như một vũ trụ thần bí, có rừng, tuyết, biển, chớp, bóng tối…
• Người đàn ông là kẻ đắm chìm và lạc lối trong vẻ đẹp ấy.
• Cấu trúc điệp khúc “Теряюсь я” lặp ở đầu và cuối mỗi khổ → diễn tả trạng thái mê muội, ám ảnh, mất bản ngã.
⸻
🟩 Nghệ thuật
• Điệp từ và điệp cấu trúc (“Теряюсь я”) → tạo nhịp thôi miên, ám ảnh.
• Tượng trưng, ẩn dụ dày đặc: tóc – rừng đêm, má – tuyết, mắt – sấm chớp…
• Đối lập ánh sáng – bóng tối, tuyết – lửa, rừng – biển → biểu hiện thế giới cảm xúc mãnh liệt, phức tạp của tình yêu.
• Giọng thơ trữ tình – mê say – huyền hoặc, mang dấu ấn tượng trưng điển hình của Bryusov.
⸻
🟩 Ý nghĩa
Bài thơ là lời tự thú của một tâm hồn bị cuốn vào ma lực tình yêu và cái đẹp, đến mức đánh mất chính mình.
Đó cũng là triết lý tượng trưng: con người không thể nắm bắt trọn vẹn cái đẹp tuyệt đối — chỉ có thể say mê và lạc lối trong nó.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.