Đêm khuya vắng lặng, tối bao trùm
Một mình cùng gió với trăng mây
Trăng buồn đâu mất không lời nhắn
Để lại mình tôi giữa núi đồi
Tiếng gió rì rào lay nhánh lá
Ngỡ ai ngồi đó giữa thân cây
Trái tim thổn thức bao lo lắng
Hỏi nhỏ trong lòng: Ai ở đây?
Từ trên cao tít, bóng đen lao
Chợt rơi xuống đất, làm tôi sầu
Thì ra chú mèo ngồi lặng lẽ
Vậy mà hồn vía đã bay đâu
Kìa chú mèo con, sao ngồi đó?
Có phải đơn côi giống như tôi?
Bỗng thấy mèo mẹ đang đi đến
Chỉ còn mình tôi mãi đơn côi
Đà Lạt, ngày 11 tháng 7 năm 2025
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.