Em đứng đó, mùa Thu vàng đứng đó
Tóc như chiều đổ xuống áo thơ ngây
Chiều như tóc ngập ngừng vài sợi nhỏ
Buông lạc loài quanh thế kỉ tôi đây.
Em đứng đó, hỏi ai là tượng đá?
Ngày vừa trôi, sao Hôm khóc một mình
Đêm cúi mặt thấy những điều rất lạ
Trong tiếng cười có một nốt lặng thinh.
Em đứng đó nghe loài người cay đắng
Từng muộn phiền xin độ lượng lòng nhau
Từng câu oán xin rộng lòng góp nhặt
Chuyện đời mình em kể với ngàn thâu.
****
Em đứng đó,mùa Thu vàng đứng đó
Riêng Thời Gian, tôi, biệt tích muôn trùng
Đợi gì nữa người gót bồng lối gió
Tóc sẽ dài trên vết tuổi mòn trông.
D.Trinh, 2019
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.