Này em hỡi! Những chiều không lối thoát
Bủa vây nhau trên cay đắng loài người
Tôi du mục nằm giữa trời đói khát
Phơi lòng mình xin độ lượng phần tôi.
Em có đến bố thí ta khốn khổ
Hãy cài hoa lên thác tóc nhung mềm
Hãy váy trắng
Hãy son thơm rực rỡ
Và sẵn lòng nụ hôn khẽ thật êm.
Em khẽ nhé để tôi lên mộng mị
Trong cơn mơ cây cỏ sẽ đâm chồi
Tôi du mục- Tôi sẽ là vương đế
Đưa em về lộng lẫy ở cao ngôi.
***
Nhưng em ạ! Những chiều không lối thoát
Em ở đâu sao chưa đến một lần
Tôi du mục chết mòn trong hoang mạc
Ngẩng cổ chờ, loài người chẳng làm thân.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.