Em xưa cũ đã không còn xưa nữa
Những bàn tay đã níu cánh tay rồi
Em xưa cũ giờ đã trở thành nỗi nhớ
Ta khuya dài ngồi đếm giọt sầu rơi.
Ta bây giờ tóc hai màu mưa nắng
Thương cô đơn trên tuổi nhỏ xa dần
Từng ngày đến xô ta về miền vắng
Mỗi đêm về kéo ta lại bâng khuâng.
Em xưa cũ có riêng phần tưởng niệm
Mỗi chân đi, xa một bước quay về
Mỗi nhánh cỏ có riêng phần màu nhiệm
Gầy như em mỏng mảnh một câu thề.
Ta bây giờ cũng như nghìn nhân loại
Sầu thiên thu chung một mối tuyệt tình
Đêm một mình mang tiếng cười cất lại
Nghe tuổi nào về hát giữa lặng thinh.
Em xưa cũ với từng chiều tuyệt vọng
Ta bây giờ ngày tháng nhuốm thê lương,
Thương tuổi nhỏ mang trăng về gối mộng
Thương bây giờ nước mắt đọng cô đơn.
Cv, 10.2021
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.