Có phải chiều nay nơi quán cũ
Em đã ngồi nghe chuyện một người
Vẫn ngồi góc vắng từng đêm gió
Phơi nỗi hẹn hò xa dấu khơi.
Có phải chiều nay em ghé lại
Thăm những đường quen của độ nào
Mà chiều đương nắng - mưa nhanh trút
Nước mắt ai mừng trông bóng nhau.
Có phải chiều nay em thả tóc
Mưa thẳng giọt rơi sợi nhớ mềm
Tóc em là suối nghìn phương đổ,
Đây biển lòng tôi đã đủ chìm.
(Có phải chiều nay)
-Chiều phủ định
Của tháng ngày tôi vẫn ngập ngừng
Sợ mình xuôi giữa dòng định mệnh
Mưa gió chỉ làm nghiêng vết chân.
Dalat, 2021
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.