Đăng ngày Hôm qua 14:55, số lượt xem: 89
Mưa ơi!Gieo mạ khắp quãng xa
Làm nhành hoa rơi sà dòng nước biếc
Tôi muốn làm nàng Đại Ngọc thuở da diết
Để chôn hoa chôn giữ thức cảnh bồng.
Có ai nắng hoài chẳng mong ngày mưa ghé
Lẽ nắng lấy đi mất nội cỏ xanh rì
Mưa đến thăm cho màu đừng nhạt mất
Nhẹ thôi tránh nước chảy hương di.
Mưa ơi!Ngớt đi tránh nhoà hương chén rượu
Làm mất đi cảnh vốn đã dần mờ
Tôi thương thay nàng Tương Vân say ngủ
Kiếp lênh đênh chuốc tửu chốn đào chu.
Mưa ơi!đã mất rồi mùa đắc ý
Dẫu mưa cao dâng cuộn nước ba đào
Mưa ơi qua thôi để ai mãi nhớ
Nhớ một mưa đã đẹp tuổi xuân hào.
Ở khổ 1:từ “mạ” là ẩn dụ cho mưa rơi như gieo mạ.
Ba câu thơ sau là mượn điển tích “Lâm Đại Ngọc táng hoa” để mở đầu cho chuỗi cảm xúc.
*Chú thích:
-Cảnh bồng:cảnh đẹp như thiên giới
Ở khổ 2:Tác giả bộc lộ nội tâm giằng xé,vừa muốn mưa tới lại muốn mưa đi.Vừa sợ nắng làm mất màu cỏ xanh nên mới nhờ mưa “ghé” tới,lại sợ mưa to hoa lại trôi dòng mất vẻ thanh cao.
Ở khổ 3:“Nhoà hương chén rượu” tức chỉ mưa to quá rơi vào rượu làm rượu nhạt mất.Rượu đưa ta vào cõi si mê nhưng khi bị mưa pha loãn như đưa ta vế thực tại.
Hai câu cuối khổ 3 mượn tính:Sử Tương Vân ngủ quên để miêu tả cuộc đời sóng gió.Nếu nàng Đại Ngọc sợ sự tàn phai nhưng vẫn nhận kết cay đắng thì nàng Vân dù “ngủ quên”không màng sóng gió vẫn bị bán lên thuyền thanh lâu để hầu rượu,sống kiếp chênh vênh.
*Chú thích:
-Đào chu:từ “đào”tức chỉ người kỷ nữ thời xưa.Từ “chu”tức chỉ con thuyền.Từ đào chu mang nghĩa là thuyền thanh lâu.
Khổ 4 như nói lên số phận chung của nhà họ Giả,ban đầu khang minh nhưng sau cơ nghiệp đổ vỡ tức thì.Tác giả mượn hình ảnh đó để nói lên số phận từng có lúc huy hoàng của bản thân nhưng giờ phải đầm mình trong cơn mưa của sự thua cuộc.
*Chú thích:
-Ba đào:sóng lớn
-Xuân hào:tuổi trẻ hào hoa,hào nhoáng
☆☆☆☆☆ Chưa có đánh giá nào
Trả lời
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.