Thơ thành viên » Quế Trần. » Trang thơ thành viên » Tình thơ
Phía chân mây cách mấy bận xa xôi.
Mà con sóng cố vươn mình để chạm.
Biển với bờ cách nhau bao lần dặm.
Mà phong vân phải vần vũ phiêu diêu.
Có lẽ nào biển ngây ngô không hiểu.
Nhớ nhung chi con sóng lại quay đầu.
Lúc dạt dào vỗ về gối lên nhau.
Khi mạnh mẽ cuộn trào tung bọt trắng.
Biết khi nao mặt biển kia phẳng lặng?
Để trời xanh soi hẳn bóng của mình.
Cắc cớ gì đỏ lựng lúc bình minh.
Khi chiều xuống chan hoàng hôn tím ngắt.
Sài gòn 06/08/2016.
P/s: Có những lúc muốn thả hồn phiêu bạt
Ném khát khao nơi bát ngát đại dương.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.