Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

11.00
1 người thích
Đăng ngày 07/04/2024 22:54, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi tôn tiền tử vào 13/04/2024 20:25, số lượt xem: 156

Xuân ơi mơn mởn!
Cậu sao lại dỗi hờn
Chập chờn những tháng năm
Như cỏ dại, ven đường
Hương thơm cậu hơn thế!
Mười lăm năm vẫn còn

Lối mòn của sang hạ
Vá những ngày
Mùa tinh hoa trời đất
Mùa thời khắc trao thương
Mùa vui vầy hội tụ
Thành tiếng kêu ve sầu
Thành bàn nâu ghế đỏ
Khép ro rõ gần mươi tháng
Vang vọng cười hăng say
Tay quấn quýt, mặt mừng
Như sợi thừng kết đời con trẻ

Rẽ hoa thu vào lá vàng
Nồng nàn mùa lứa đôi
Không hối hả, vội vàng
Lòng chàng cũng dương quang
Nàng thơ cũng đón chờ
Lờ mờ đôi mắt của tình yêu
Thu kiêu căng lại về trên thớ đất âm ẩm

Tâm hồn nơi đông dừng chân
Cũng lâng lâng bậc hưng cảm
Tưởng như hôm ấy
Thiên nhiên và người ngây ngất đắm say
Chẳng phải may lại ngày mịt mù
Lu mờ những khoảnh khắc
Và kỉ niệm!

Chợt nhận ra
Mình cũng yêu sắc xuân thì
Mình cũng yêu hạ ngơi nghỉ
Mình cũng yêu thu nhẹ nhàng
Rồi mình yêu đông lạnh lẽo!

Thời gian sáng tác: 10h ngày 7/4/2024