Thơ thành viên » Phan Trần Anh Dii » Trang thơ thành viên » Thơ Thẩn
Đêm gần hạ, tôi nhớ người tha thiết
Biết làm sao cho vơi nỗi nhớ này.
Bày tỏ lòng qua bài thơ nhặt nhảnh,
Ơi sao! Sao nổi nhớ cứ dày thêm...
Cớ sao càng nhớ càng dày,
Cớ sao cứ nhớ những ngày cạnh em.
Nhớ em - anh lúc bọn mình,
Cạnh con sông lớn đôi bờ nhà ta.
Nhờ em nghiên ngọn trúc sang,
Cho anh qua đó ngó thăm ngọc ngàn.
Tiện cho cha mẹ anh qua,
Mâm mai, miếng mối đặng mà cưới em.
Bàng hoàng em hỏi: cưới sao?
Anh đây chắc nịch, dạ thưa chẳng màng.
Trầu cau một mớ mấy đồng,
Anh đâu có ngại bỏ vàng cưới em.
[1] Tân Lập, Tiền Giang
[2] Ngày 09/03/2024
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.