Thơ thành viên » Phan Trần Anh Dii » Trang thơ thành viên » Thơ Thẩn
Ta nói nhớ em, buồn chán
Em bâng quơ hỏi diễm phúc của ai?
Tôi nói em: Xạo quá chừng,
Em nói là con nai vàng, là em.
Tôi ngồi ngó ảnh, dòm em
Để lòng quặn hỏi, duyên mình đến đâu,
Chạy nào mới đến nơi em?
Hong biết, anh à, chắc là hơi khó!
Lòng nghe, hiểu, buồn để đó
Để đó cho anh, tự hiểu, tự buồn.
Buồn một chút, một chút buồn
Chắc là anh phải chừa đường rút lui.
Em của anh, của anh, của
Anh hoàn toàn, đến nỗi, chẳng nhận ra
Em có mặt trong đời. Ai?
I am yours, but never be mine!
[1] Cao Lãnh, Đồng Tháp
[2] 19:00, ngày 07/06/2026
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.