Thơ thành viên » Phan Trần Anh Dii » Trang thơ thành viên » Thơ Thẩn
Nhớ thay đêm buổi gần hè,
Cùng em trò chuyện tàm xàm...bâng quơ.
Sương mưa ướt tóc em tôi,
Nên tôi chẳng dám (muốn) buông cho em về.
Về sau em cũng thích tôi,
Chạm môi đêm đó nhớ nhau cả đời.
Và rồi, em của tôi rồi,
Tình riêng đôi mảnh, vá nên cuộc đời.
Từ khi xa cách chẳng quen,
Đến khi những lúc vui buồn sẻ đôi.
Bỗng nhiên chung một con đường,
Bỗng dưng hoà một tâm hồn đôi ta.
Ngày đầu anh mới gặp em,
Lòng anh xao xuyến, bồi hồi biết bao.
Dặn mình đừng có thương em,
Mà tim đã đập, mà lòng đã thương.
[1] Cai Lậy, Tiền Giang
[2] Ngày 16/03/2024
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.