Yêu quỳnh,
Tôi đã trồng một chậu quỳnh.
Quỳnh chẳng cần chăm sóc,
Quỳnh chẳng cần tưới nước,
Quỳnh chẳng khó tính,
Quỳnh chẳng nghịch nết,
Quỳnh âm thầm phát triển,
Quỳnh lặng lẽ lớn lên.
Rồi một hôm, khi đêm đã về khuya,
Tôi bỗng nhận một làn hương lạ.
Lần theo làn hương, ra sân, tôi tìm đến…
Năm đoá quỳnh trắng nõn, tinh khôi!
Dưới ánh trăng, sự tinh khiết như được nhân đôi!
Người ta có thể đưa quỳnh đi cải tạo,
Bắt quỳnh phải nở ra hoa vàng, hoa đỏ…
Buộc quỳnh phải nở giữa bạch nhật thanh thiên.
Nhưng, ta vẫn cứ yêu quỳnh của nguyên thuỷ, tự nhiên:
Nở hoa trắng giữa đêm đen, tĩnh mịch,
Không ầm ĩ, khoa trương
Mà lặng im, tự biết.
Ninh Thuận, 7-7-2010
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.